Bố ơi, bố là tất cả. Con yêu bố

Thương cha gánh nặng cuộc đời

Để con khôn lớn rạng ngời tương lai

Thương cha ngững ngón tay chai

Áo cha sứt chỉ sờn vai bạc màu

Thương cha chịu khổ chịu đau

Chỉ mong con nhỏ mau mau thành người

….

Cho đến tận bây giờ, trải qua cuộc sống tự lập nuôi bản thân con mới hiểu – bố của con là một người đàn ông vĩ đại, tuyệt vời đến nhường nào.

Cảm ơn bố – người bố tuyệt vời của con Cảm ơn bố vì đã là bố của con, đã cho con 1 tuổi thơ với những ký ức thật đẹp và đáng nhớ.

Cảm ơn bố vì đã yêu thương lo lắng cho con thật nhiều, bao dung vừa đủ và nghiêm khắc đúng lúc. Bố thường không bao giờ mắng con, nhưng ánh mắt của bố đủ để con biết điểm dừng đúng lúc trong mỗi việc làm của con.

Cảm ơn bố vì nếu không có sự uốn nắn, dạy dỗ của bố, có lẽ con đã không trưởng thành được như bây giờ.

Cảm ơn bố vì đã luôn dành những gì tốt nhất cho con, đã hi sinh cho con rất nhiều và để cho con độc lập làm theo những suy nghĩ của riêng mình.

Cảm ơn bố đã vất vả để đánh đổi cho con những gì tuyệt vời nhất.

Cảm ơn bố vì tất cả…

Cảm ơn bố…vì bố là bố của con

Nhưng bố à, Con xin lỗi !

Con xin lỗi vì những lúc ương bướng, ngang ngạnh khiến bố buồn.

Con xin lỗi, vì đã rất lâu rồi con không nói ‘Con yêu bố’.

Con xin lỗi, vì những không nghe theo sự răn dạy của bố. Nhưng bố ơi, ai rồi cũng trải qua một thời trẻ tuổi nông nổi, bồng bột.

Con xin lỗi, …

Trải qua những sóng gió cuộc đời, những người bạn tốt, không tốt….Càng lớn con mới càng nhận ra công ơn trời bể của bố mẹ.

Con sẽ cố gắng học tập, làm việc thật tốt, sẽ luôn là cô con gái rượu mà bố luôn tự hào. Vì thế, tất cả những đứa con hãy nhớ rằng, đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.

Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền bạc, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn trưởng thành.

Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao con hơn cha nhà có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi, bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.

Đừng quên nhé…

Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên ba cũng đang khóc vì tự hào.

Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, ba vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.

Lời nói yêu thực tình thốt ra không dễ dàng, vì thế con xin giữ lại trong tim, luôn khắc ghi trong tim, ở bất kỳ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào… trong con luôn nghĩ, hành động tốt gấp trăm ngàn lần lời nói, bởi vậy con sẽ quan tâm bố mẹ thật nhiều hơn nữa.

Và trong cuôc sống này, bố mẹ mãi luôn là động lực để con phấn đấu và cố gắng.

Bố ơi, bố là tất cả. Con yêu bố.

Điều ước của mẹ

Đing, Đing ….Tiếng chuông điện thoại kêu vang làm nó giật mình, là tin nhắn, “lại tin nhắn nhà mạng đây mà”, nó nghĩ thầm, mở ra xem rồi định xóa luôn cho khỏi rác điện thoại. “Mẹ ước mình đang ở tuổi 40”. Tin nhắn của mẹ gửi, lạ quá nên nó nhắn lại: “Mẹ gửi tin cho con à?”

Vài phút sau mới nhận được tin tiếp theo của Mẹ: “Để Mẹ được ôm con vào lòng mỗi tối, để được hôn lên má con, để gia đình mình được quây quần bên nhau mỗi tối sau một ngày làm việc vất vả. Hôm nay ba mẹ làm rau sau vườn, tự dưng cuối chiều nhớ con quá”. Nước mắt lăn dài tự bao giờ, cảm giác khó chịu xâm lấn trái tim nó như bị ai bóp nghẹt vậy. Kỷ niệm tuổi thơ như chợt ùa về, nó nhớ những ngày còn nhỏ, mẹ hay thủ thỉ vào tai nó: “Mẹ thương con gái mẹ

lắm”.

Mẹ và con gái là hai thế hệ khác hẳn nên hay xung khắc, từ ăn mặc, đi đứng, nói năng đến sinh hoạt thường ngày, mọi thứ đều bất đồng quan điểm…nó lại chẳng giống những đứa con gái khác. Mỗi lần Mẹ và nó tranh cãi, nó ương bướng không chịu thua bao giờ. Sau đó mẹ không nói gì. Con gái cũng im lặng suốt cả buổi. Chỉ có lúc ngủ rồi, mẹ lại vòng tay qua người ôm nó vào lòng. Anh trai đi đại học nên thành ra nhà chỉ còn ba người. Nhiều lúc bố nó bất đắc dĩ trở thành trọng tài phán xử. Mẹ hay thở dài than phiền: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, nói cấm có nghe”. Mẹ con hay tranh luận rồi giận nhau nhưng mẹ lại thương và chiều nó hết mực. Chỉ cần nó thích món gì là y như rằng bữa cơm chiều mẹ sẽ nấu cho nó. Rồi bữa cơm mẹ hay nói với cả nhà: “Ngày xưa thời sinh bé, nhà mình khó khăn nên không thể chăm được con, giờ có điều kiện hơn chút, mẹ phải chăm con gái mẹ chứ”.

Thời gian dần trôi, nó vào đại học, cuộc sống sinh viên và những điều mới mẻ cuốn nó đi, lâu lâu vài tháng thậm chí nửa năm nó mới về thăm nhà một lần. Nó biết bố mẹ ở nhà sẽ buồn, nó biết vậy nhưng phố thị phồn hoa khiến suy nghĩ về nỗi buồn đó luôn bị che lấp, chẳng mấy khi ghé thăm trong đầu nó…

Rồi hôm nay nó nhận được điều ước của mẹ, điều ước quay ngược thời gian: “Mẹ ước mình đang ở tuổi 40, thời gian đó có con gái – là nó ở bên”. Nó nhìn lại bản thân, thực tâm trong trái tim nó, có lẽ chưa bao giờ điều ước của nó trong đó có mẹ…Có lẽ đến tận bây giờ nó mới thấu hiểu: “Có một người phụ nữ …luôn yêu tôi đến hết cuộc đời ?!? Đó chính là: Mẹ của tôi”

“Vì con sống …mẹ suốt đời lam lũ

Vì con vui …mẹ gánh hết đau buồn”

Cảm ơn mẹ vì Mẹ là mẹ của con!

Về nhà là có mẹ

Hai mươi bốn năm, kể từ ngày con chào đời, con số không ít cũng không nhiều nhưng hình như chỉ sau khi ra trường, tự lập kiếm sống, con mới thấm thía tình thương yêu Mẹ dành cho con, có lẽ giờ đây Mẹ đã đỡ lo lắng cho con phần nào – đứa con gái chẳng giống những đứa con gái khác – cứng đầu, bướng bỉnh, ương ngạnh và thích chống đối Mẹ.

Con nhớ những lần làm Mẹ buồn, Mẹ thường im lặng không nói …

Giấy báo đại học được gửi về nhà, đồng nghĩa với việc con sắp phải rời xa gia đình, xa Mẹ, nhưng cô con gái không buồn, không lo lắng, Mẹ thì ngược lại, Mẹ sốt sắng chuẩn bị cho con đủ thứ. Mấy ngày trước khi nhập học, Mẹ chăm con nhiều hơn, nấu cho con những món ăn ngon mà con thích. Con vô tâm trêu chọc mẹ: “Con đi học, mấy tháng con lại về chứ có phải đi lấy chồng luôn đâu mà mẹ lo thế”. Mẹ không nói gì nhưng tôi biết Mẹ buồn vì sắp xa con gái. Lòng tôi bình như dạ, cảm thấy vui vì sắp bước vào một môi trường mới, gặp gỡ những người bạn mới, nơi tôi có thể khám phá những điều tôi chưa biết.

……

Trải qua 4 năm đại học, 2 năm ra trường tự lập cuộc sống, trải qua bao chuyện vui, buồn, thất vọng, giờ đây con gái mẹ đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn. Bấy lâu bản thân con không biết mình tìm kiếm điều gì mang tên hạnh phúc. Con mơ mộng những thứ ở tương lai không có thực. Những mất mát, đổ vỡ đi qua con mới ý thức nhận ra, gia đình là nơi bình yên nhất, là liều thuốc, là chỗ dựa tinh thần cho những tổn thương mà bấy lâu con ương bướng cố tình phủ nhận.

Trưởng thành rồi, con mới biết:

– Về nhà là sẽ được ăn cơm mẹ nấu với đủ món theo sở thích của con

– Về nhà là lúc mẹ đã bật sẵn nước nóng cho con tắm

– Về nhà là được ngủ trong vòng tay ấm áp, yêu thương, vỗ về của mẹ

– Về nhà là được mẹ chăm như đứa trẻ, lo từ bữa ăn đến giấc ngủ, mẹ thường hay mắng yêu:

“Con gái lớn rồi mà cái gì mẹ cũng phải lo, bằng tuổi bạn bè đã có con, vậy mà con còn long nhong chưa biết gì!”

– Về nhà là được mẹ dỗ dành, an ủi mỗi khi con thấy tủi thân, ấm ức. Mẹ luôn nói: “Ai dám bắt nạt con gái mẹ”. Chỉ cần mẹ nói như vậy thôi, con gái có thể cười toe, những ấm ức tự nhiên bay biến.

– Về nhà, là có tình thương và sự bao bọc của mẹ

– Về nhà là có Mẹ!

Con biết, con là đứa con gái chẳng giống ai, chẳng thủ thỉ lời yêu thương cùng mẹ như những đứa con gái khác. Con không quen ôm hôn, chưa từng nũng nịu, cũng không dành những lời ngọt ngào lãng mạn cho mẹ. Nhưng mà mẹ ơi, nếu chỉ cần nhìn vào mắt con, sự quan tâm của con dành cho mẹ, mẹ sẽ cảm nhận được tình cảm của con dành cho mẹ nhiều đến nhường nào đúng không? Con xin lỗi mẹ vì những bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ đã mang nỗi buồn phiền đến cho mẹ. Và điều con muốn nói với mẹ rằng:

“Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm!”

“Mẹ như biển cả mênh mông

Con luôn ghi nhớ công ơn của người”.

Lần bỏ thuốc của bố

Tuổi thơ của nó quen thuộc với mùi thuốc lá của bố …

Có những đêm, bước xuống nhà uống nước nó giật mình nhìn thấy khói thuốc mập mờ lan tỏa trong ánh đèn vàng làm việc của bố giữa khoảng không vắng lặng… Nó thường nhìn thấy bố trầm ngâm như thế, giữa làn khói thuốc lan tỏa, ánh mắt đăm chiêu suy tư của ông chất chứa bao điều mà cho đến tận bây giờ nó mãi mãi chưa thấu hiểu hết. Là những gánh nặng lo toan cuộc sống gia đình, tiền ăn học của hai con, tiền nuôi sống cái gia đình nhỏ mà bố là trụ cột… Còn bao nhiêu thứ bộn bề mà bố muốn dùng khói thuốc để xua đi bớt nhọc nhằn không muốn chia sẻ cùng ai!

Kể sao hết được những khó khăn, nhọc nhằn khi gia đình nó ở riêng. Bố mẹ xây dựng gia đìnhtừ hai bàn tay trắng, lúc ấy hai con còn quá nhỏ, tới giờ những ký ức vụn vặt, xáo trộn khi đó nó không thể tự mình kể thành một câu truyện nguyên vẹn. Bố nó và thuốc như trở thành hai người bạn tâm tình, càng lớn lên nó nhìn thấy khói thuốc càng nhiều, hình ảnh đó lớn dần rồi cứ mãi ám ảnh trong tâm trí nó.

Người ta vốn vẫn bảo con gái và bố hay gần gũi, mà đúng thật, bố và nó rất hợp, có thể ngồi cạnh nhau, nói chuyện hàng giờ. Ngày còn nhỏ, có lần được mẹ dặn dò, nó đã từng thủ thỉ bên cạnh bố: “Bố à, bố hút ít thuốc đi được không?” Nhưng bố chỉ im lặng, mỉm cười nhìn nó? Câu trả lời được rơi vào lãng quên…Cuộc sống vất vả trôi đi cùng làn khói thuốc, nó dần quen tự bao giờ. Những gạt tàn thuốc cứ đầy lên sau mỗi tối thức muộn của bố. Thời gian trôi, nó lớn dần, hiểu hơn về tác hại của thuốc, nó nhận thấy thuốc lá như một con bệnh len lỏi đang hủy hoại dần sức khỏe của bố nó từng ngày.

Vào đại học, lần đầu tiên nó viết thư cho bố, nói hết những tâm sự, suy nghĩ trong lòng nó bấy lâu. Gửi thư về, lòng nó thấp thỏm, hồi hộp khôn cùng, bởi bấy lâu dù yêu thương các con, nhưng bố rất ít khi thể hiện, khuôn mặt ông luôn nghiêm nghị trông có vẻ lãnh đạm, lại ít khi cười nói. Rồi nó nghe mẹ bảo, bố vui lắm khi nhận được thư của nó và bố cũng đã bắt đầu thực hiện. Một ngày đẹp trời nọ, nhận được tin của mẹ thông báo, bố đã bỏ thuốc được hơn 2 tuần. Nó vui mừng khôn xiết, nhảy cẫng lên như vừa trúng số độc đắc vậy ….

Và nó ngẫm lại, có thể cuộc sống đã khấm khá hơn, các con trưởng thành hơn, chính bởi vậy mà ông không còn suy tư, lo lắng quá nhiều như trước nữa. Ông rời xa người bạn tâm tình của mình từ đó.

Nó nhận ra rằng, bấy lâu nó luôn là đứa trẻ hạnh phúc như thế, nó lớn lên trong tình yêu thương đôi khi vụng về của bố mẹ, dưới mái nhà ấm cúng, bằng mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh lớn lao của bố mẹ ….Dù là đủ đầy, dù là còn thiếu thốn, nhưng là bằng những thứ tốt nhất mà cha mẹ có thể trao cho nó …

Cổ tích sự ra đời của mẹ

Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi: “Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?”

Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:

– Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?

Ông Trời đáp:

– Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và cực kỳ bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.

Vị thần nọ ngạc nhiên:

– Sáu đôi tay? Không thể tin được!

Ông Trời đáp lại:

– Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.

– Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây – vị thần nói.

Ông Trời gật đầu thở dài:

– Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra.

Vị thần nọ sờ vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:

– Tại sao nó lại mềm mại đến thế?

Ông Trời đáp: “Vậy là ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.”

Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.

– Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây.

– Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy – ông Trời thở dài.

– Nước mắt để làm gì, thưa ngài – vị thần hỏi.

– Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào những thứ mà

người mẹ nào cũng sẽ trải qua.

Cổ tích sự ra đời của cha

Cuối cùng khi đã gần như hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt.

Nhưng sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng đi.

***

Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc: “Thưa ngài, tại sao ngườii cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con thì phải quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn những đứa con mình lại phải cúi nguời. Thật bất tiện!”.

Trời trầm ngâm một chút rồi gật gù: “Ngươi nói có lý. Thế nhưng nếu ta để cho nguời cha chỉ cao bằng những đứa con, thì lũ trẻ sẽ biết lấy ai làm tầm cao mà vươn tới?” Thấy Trời nặn đôi bàn tay nguời cha to và thô ráp, vị nữ thần lại lắc đầu buồn rầu: “Ngài có biết đang làm gì không? Những bàn tay to lớn thường vụng về. Với đôi bàn tay ấy, nguời cha chật vật lắm mới có thể găm kim băng đóng tã, cài nút áo cho con trai, thắt chiếc nơ hồng cho con gái. Bàn tay ấy không đủ khéo léo để lấy những mảnh dằm nằm sâu trong da thịt mềm mại của trẻ”.

Ông Trời mỉm cuời đáp: “Nhưng đôi bàn tay to lớn vững chãi đó sẽ dìu dắt bọn trẻ qua mọi sóng gió, cho tới lúc chúng trưởng thành”. Vị nữ thần đứng bên cạnh nhìn Trời nặn nguời cha với một đôi vai rộng, lực luỡng. “Tại sao ngài phí thế?”, nữ thần thắc mắc. “Thế người cha sẽ đặt con ngồi đâu khi phải đưa nó đi xa? Lấy chỗ đâu cho đứa con ngủ gật gối đầu, khi đi xem xiếc về khuya?”. “Quan trọng hơn, đôi vai đó sẽ gánh vác cả gia đình”, ông Trời đáp.

Ông Trời thức trắng đêm để nặn cho xong 22nguời cha đầu tiên. Ngài cho tạo vật mới ít nói, nhưng mỗi lời phát ra là một lời quyết đoán. Tuy đôi mắt của nguời cha nhìn thấu mọi việc trên đời, nhưng lại bình tĩnh và bao dung. Cuối cùng khi đã gần như hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt. Nhưng sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng đi. Thành ra người đời sau không mấy khi thấy được những giọt lệ hiếm hoi của nguời cha, mà chỉ có thể cảm và đoán được rằng ông ta đang khóc.

Xong việc, ông Trời quay lại nói với nữ thần: “Ngươi thấy đó, người cha cũng đáng yêu như nguời mẹ mà ta đã dồn bao công sức để tạo ra”.

Những điều mẹ chưa bao giờ kể

Cuối hạ rồi mà cái nóng vẫn len lỏi lên từng ngóc ngách của ngôi nhà nhỏ. Chỉ còn hai tuần nữa thôi là nó kết thúc 4 năm đại học bắt đầu tốt nghiệp – ra trường đồng hành với việc nó tự lo cuộc sống bản thân mà không cần sự viện trợ của ba mẹ. Nó tự thưởng cho mình mấy ngày về nhà với ba mẹ để nghỉ ngơi. Hôm nay ba mẹ đều đi vắng, nó tự mình cai quản giang san và tự túc bữa cơm trong ngày. Tìm kiếm vài thứ đồ trong phòng ba mẹ, nó chợt nhìn thấy cuốn sổ màu nâu đóng nắp được cất kỹ một góc trong hộc tủ… tò mò nó quyết định mở ra xem, màu giấy của cuốn sổ đã ngả vàng theo thời gian…

Ngày…..tháng….năm …

Ngày con chào đời

Ngày con chào đời cũng là ngày mẹ đã bước sang tuổi ba mươi mốt. Sinh con mẹ đỡ mệt hơn anh rất nhiều. Mặc dù mẹ nhỏ nhưng con cũng được 3,2kg. Lúc mang thai mẹ cứ nghĩ con sẽ là một cậu bé, thế nhưng thật tuyệt, ông trời đã ban tặng cho mẹ một bé gái. Con rất xinh, xinh ngay từ khi mới lọt lòng, cái miệng chum chím đáng yêu vô cùng…

Ngày….tháng….năm

Khi sinh con nhà mình nghèo lắm, nên con bé hơn anh. Mẹ may cho anh cái áo, chỉ lớp hai là chật mà con gái mẹ phải mặc tới tận lớp năm. Con chậm nói hơn anh, bướng bỉnh hơn anh, cũng kém ăn hơn anh nhưng trộm vía khỏe mạnh không hay đau ốm. Ba mẹ phải làm lụng suốt ngày nên gần như không có thời gian bế ẵm, nhưng con rất biết điều, hay tự chơi một mình không hay khóc hay đòi mẹ…

Ngày….tháng….năm

Và rồi con cứ như thế lớn lên trong vòng tay của mẹ, nhưng càng lớn tính cách của con gái mẹ càng được bộc lộ. Mẹ nhận ra rằng con là một cô nàng cá tính, ương ngạnh và bướng bỉnh. Thời gian dần trôi, con lớn lên bắt đầu có những cảm xúc rung động đầu đời nhưng lại ít khi tâm sự với mẹ. Thật lòng khi ấy mẹ cảm thấy vừa giận vừa buồn. Vì sao ư? Vì mẹ thấy hầu hết các cô gái khác đều hay thủ thỉ tâm sự với mẹ mình còn con lại không. Mẹ hỏi han nhưng dường như chúng tra không hợp. Mẹ buồn vì điều đó, nhưng rồi mẹ nghĩ, có lẽ phương cách mẹ làm chưa đúng khiến con chưa cảm thấy chúng ta là những người bạn. Rồi những cố gắng của mẹ khiến chúng ta trở nên gần gũi và thân mật với nhau nhiều hơn…

Ngày….tháng….năm

Mẹ và con, hai chúng ta dường như chưa bao giờ nói với nhau những lời yêu thương có cánh, nhưng mẹ hiểu rằng tận sâu bên trong, cả mẹ và con đều hiểu rằng chúng ta yêu nhau nhiều biết mấy, phải không con?

Ngày….tháng….năm

Khoảng thời gian quan trọng của đời con cũng đã đến, hàng ngày nhìn lên cửa sổ thấy điện phòng con vẫn sáng là mẹ biết khi đó con đã cố gắng rất nhiều. Anh trai học tốt hơn đã tạo một áp lực vô hình đối với con. Mẹ hiểu điều đó, rồi cuối cùng những nỗ lực và công sức của con được đền đáp.

Ngày nhà mình nhận giấy báo đại học, nhìn thấy nụ cười tươi rói của con, mẹ hạnh phúc vô bờ. Bao chờ đợi, lo lắng muộn phiền bấy đâu gần như hoàn toàn được trút bỏ. Mẹ thật tự hào về cô con gái nhỏ. Mẹ thật vui vì con gái của mẹ đã lớn, giỏi giang khiến cả gia đình mình ai nhìn vào cũng hãnh diện.

Ngày….tháng….năm

Hai tuần sau ngày nhận giấy báo đại học là lúc con phải lên đường nhập học đồng nghĩa với việc xa nhà, xa mẹ. Con không biết đâu, khi ấy mẹ của con đã cảm thấy rất buồn, hụt hẫng nhưng lại rất tự hào. Con chim non bé bỏng ngày nào mẹ chăm bẵm, nâng niu giờ đã đủ lông cánh để tự mình bay đi xa.

Ngày….tháng….năm…

Nó như nuốt trọn từng dòng nhật ký của mẹ, nước mắt lăn dài lúc nào không hay. Bấy lâu nó không hề biết suy nghĩ trong mẹ, nó là một món quà lớn đến vậy. Một chút càm giác buồn len lỏi trái tim nó, nó buồn, nó thật sự buồn vì sự vô tâm bấy lâu của nó. Giờ đây nó hiểu tự dặn lòng và hứa với bản thân, nó sẽ cố gắng thật nhiều để mẹ không phải lo lắng, mẹ sẽ luôn tự hào vì sinh ra một thiên thần nhỏ như nó.

Cảm ơn mẹ, mãi yêu mẹ thật nhiều! Giờ đây, nó chỉ muốn mẹ về nhà thật nhanh để ôm chầm lấy mẹ mà thôi ….!

Bố và Nó

Cuộc sống vốn vội vàng, tấp nập và trôi nhanh như một chuyến xe lửa, hàng ngày người ta cứ lướt qua nhau nhưng chẳng để lại cho nhau một ký ức. Đến cả những người thân thuộc trong gia đình, nhiều khi cũng quên mất rằng: gia đình chính là số một, là nơi duy nhất để chữa lành mọi vết thương, cũng như có thể trở lại sau những chuyến đi dài mang tên cuộc đời.

Bố và nó, quan hệ của hai người luôn rất tốt. Hai bố con nó có thể ngồi cạnh nhau hàng giờ để trò chuyện, những chuyện mà bố thường ít khi kể với mẹ. Lâu lâu, thỉnh thoảng hứng lên nó hay hát cho bố nghe và bố tán thưởng cũng ngân nga theo những câu hát thưở nhỏ của nó. Bố với nó hay đi cùng nhau đến trường học, nơi bố và mẹ nó làm việc, nó chạy xung quanh trường trong lúc bố nó đang giảng bài và tíu tít trò chuyện với các thầy cô khác. Bố hay hỏi nó thích gì, món quà mà nó sẽ được nhận khi nó đạt điểm tốt. Nó thường huyên thuyên kể cho bố nghe những chuyện ở trường mà nó trải qua trong ngày ….Dần dần bố thấy bố như cuốn nhật ký nhỏ mà nó viết lên từng ngày.

Đấy là những chuyện lúc nhỏ của bố và nó…

Có ai mà không lớn lên?

Rồi nó và bố dần dần xa cách, bố khó tính và khắt khe với nó hơn khi cuối cấp 2 và đầu cấp ba. Bố với nó ít khi nói chuyện hơn, có khi cả mấy ngày chả nói với nhau câu nào, bố thì mệt mỏi với công việc ở trường, còn nó thì quá bận rộn với những người bạn mới. Càng lớn, nó càng ít nói chuyện với bố và khoảng cách ngày một xa khi nó bắt đầu phải tập trung ôn thi đại học. Vốn dĩ trước kia bố nó cũng là người khá ít nói và thể hiện cảm xúc, còn nó đúng là con gái càng lớn càng thích được khen và chiều chuộng hơn. Nó nhớ lại, hình như đã lâu lắm rồi nó không còn hát cho bố nghe. Cuộc sống của nó bắt đầu xa cách và lãnh đạm hơn với bố.

Ngày nó vào đại học cũng đến.

Cuộc sống sinh viên dần cuốn nó đi. Nó ít liên lạc với bố, nếu bố không chủ động gọi, có lẽ nó gần như chỉ nói chuyện với mẹ. Chưa bao giờ ý định hỏi thăm sức khỏe của bố được lóe lên trong đầu của nó. Chuyến xe lửa cuộc sống rước nó đi lúc nào không hay. Thời gian trôi nhanh đến mức không tưởng, nó ra trường, kiếm việc đi làm và bộn bề cuộc sống khiến nó chưa bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại. Và nó càng không nhận ra bố nó đã không khỏe từ lúc nào. Mỗi lần về thấy bố gầy hơn nhưng nó không bao giờ để ý. Và điều không hay đã đến, bố nó bị tai biến…Nó xin nghỉ làm về giúp đỡ mẹ chăm bố, ngồi bên cạnh lúc bố ngủ, ký ức tuổi thơ như thước phim quay chậm ùa về dạo quanh đầu nó, nó khóc nức nở và thiếp đi lúc nào không hay….Trong mơ nó cảm nhận được vòng tay ấm áp của bố ôm nó vào lòng rồi bố thủ thỉ: “Con gái à, con hát lại cho bố nghe bài hát ngày xưa hai bố con mình từng hát nhé …”. Rồi chuyến xe lửa mà nó đã từng bước lên dừng lại, nó chợt tỉnh giấc. Ánh mắt bố hiền từ nhìn nó: “Bố không sao, con đừng lo nhé!”…

Thời gian trôi đi không bao giờ quay trở lại, nếu không để ý những người yêu thương cũng sẽ rời bỏ ta. Nếu không thể đừng để bản thân không sống vội, vậy thì ít nhất, hãy cố gắng để không phải có lúc hối tiếc vì thời gian dành cho họ không đủ. Điểm xuất phát của chuyến xe lửa có thể bạn không biết, nhưng hãy để điểm dừng chân chính là gia đình bạn.

Lòng cha mẹ

Đồng hồ điểm chuông 11h, tôi tắt laptop lên giường đi ngủ, bên ngoài cửa sổ gió rít từng cơn, tiếng mưa rơi lộp độp trên tấm tôn lợp tầng thượng. Chui vào trong chăn, với tay lấy cái đồng hồ báo thức, phát hiện hết pin, khi chiều có nhớ dặn mình mua về lắp mà lúi húi công việc tôi quên lúc nào không hay. Trời lạnh thế này, nghĩ tới cảnh sáng mai phải dậy sớm thì đến là ngại. Tôi gọi điện cho mẹ:

– Alo, mẹ ngủ rồi à!

– Mẹ ơi, đồng hồ báo thức con hỏng, mai lại có việc phải dậy sớm chuẩn bị, 6h30 mẹ gọi con dậy nhé!”

Đầu giây bên kia một lúc mới bắt máy (Giờ này chắc mẹ đã ngủ), mẹ bảo: “ Sao không gọi mẹ từ sớm, được rồi bé, con ngủ đi, mai mẹ gọi” Chăn ấm đệm êm, tôi đang mơ màng, tiếng điện thoại đổ chuông kêu liên hồi, tôi giật mình vớ lấy điện thoại. Giọng mẹ đầu bên kia:

– Bé, mau dậy đi, con bảo hôm nay có việc cần chuẩn bị đấy!

Ngẩng đầu nhìn cái đồng hồ treo tường mới 5h30, lòng cảm thấy bực bội khó chịu:

– Không phải con bảo với mẹ 6h30 mới gọi con dậy còn gì? Con ngủ thêm chút nữa, lát mẹ hãy gọi!

Mẹ chưa kịp nói gì thì tôi cúp máy.

Đúng 6h30 mẹ gọi tôi lần nữa, tỉnh giấc, sửa soạn xong mọi thứ, tôi bước ra ngoài cửa. Thời tiết hôm nay thật lạnh, lại có mưa. Chân tôi run lập cập, lòng ái ngại, dắt chiếc xe máy xuống đường. Xung quanh trời vẫn còn mở mờ ảo ảo, một vài bác đã có tuổi, tóc hoa râm đang đi bộ thể dục quanh nhà trọ. Tôi nghe thấy câu chuyện đâu đó:

– Dạo này tôi hay mất ngủ, ngủ không ngon, gần sáng hay bị tỉnh giấc. Hôm qua con gái nó bảo hôm nay gọi nó dậy đi thi mà tôi trằn trọc mãi không ngủ được, tỉnh giấc rồi thức luôn đến sáng chờ gọi nó dậy không nhỡ giờ.

Tự dưng lòng tôi nghẹn đắng, khóe mắt cay cay. Mẹ tôi cũng đang bước vào tuổi lục tuần, mấy hôm trước bà bảo với tôi đợt này mẹ ngủ không ngon, hay tỉnh giấc… thế mà tôi vô tâm cho rằng đó là chuyện bình thường của tuổi già. Có lẽ hôm qua mẹ cũng không ngủ được mà thức chờ gọi tôi dậy cũng nên.

Xong xuôi công việc, chiều tan làm tôi định bụng gọi về xin lỗi mẹ thì nhận được tin nhắn của bố: “Bé, mẹ bảo sáng nay làm mất giấc ngủ của con, mẹ xin lỗi”.

Bỗng nhiên tôi bật khóc! Người không đúng là tôi, sao mẹ lại xin lỗi. Cầm điện thoại tôi gọi ngay về cho mẹ. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng mẹ hiền từ: “Con gái à,….”

Tôi nức nở: “Mẹ à, bé xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ nhiều lắm vì bấy lâu con đã vô tâm ….” Cuộc gọi kết thúc, lòng tôi nhẹ nhõm hơn. Và đó như một bài học lớn dành cho tôi.

Có một lần tôi đọc được một câu ngạn ngữ người Do Thái:

” Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười

Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!”

Hãy xin lỗi cha mẹ nếu bạn làm sai khi còn có thể, và hãy chăm sóc cha mẹ thật nhiều nhé!…